Cháp 1 

Thời đại xuyên không về cổ đại

 Bắc Kinh – Trung Quốc

- 2 người đợi em với….. – Hải Yến gọi với theo

- Nhanh lên. – Hải Phong quay lại lạnh lùng nói

- Em đi nhanh lên tí được không, đừng la cà nữa. Không là kẻo tí nữa đông lên rồi chen vào cực khổ lắm, thắp nhanh cũng khó nữa. – Hải Đường nheo mắt nhìn em gái

- Hix, tại 2 người đi nhanh quá thôi. – Hải Yến phùng phịu nói rồi nhanh chân theo 2 anh chị của mình.

Đến trước mộ của ba mẹ, ba anh em cúi đầu lạy thấp nhang. Hôm nay cũng trúng phải ngày lễ rằm nên phải đi sớm không là phải chen chân vào cực khổ.

Sau khi thấp nhanh xong thì 3 anh em cùng đi vòng quay ngắm cảnh. Đi đến đầu cầu thì nghe tiếng kêu cứu thì nhanh chân chạy lại. Tới giữa cầu thì thấy 1 cô bé bị rớt xuống sông, cố bám trụ vào cành cây kêu cứu. Mẹ cô bé thì hớt hải không biết làm sao, Hải Đường không chút chần chừ, lòng cứu người nổi dậy lên liền lao xuống sông mà quên mất rằng mình hổng có biết bơi.

Hải Đường ôm lấy được cô bé rồi định đi vào thì mới sực sớ lại rằng mình không biết bơi liền với tây gọi cứu :

- Anh Hải Phong cứu em với.

Hải Phong định nhảy xuống thì Hải Yến ngăn lại.

- Để em xuống cho, anh 2 cấm sợi dây thừng này kéo tụi em lên.

Không biết Hải Yến kiếm đâu ra sợ dây rồi cột chặt vào bụng mình rồi nhảy xuống sông. Hải Yến thấy nếu kéo cả 3 lên không ổn liền tháo sợ dây ra cột ngang eo cô bé rồi vẩy vẩy tay ra hiệu cho anh mình kéo lên.

Khi Hải Phong kéo được cô bé lên rồi, Hải Yến cùng với chị mình bơi vào thì không biết xui xẻo trời xui đất khiến sao lại bị trật chân, làm Hải Đường không biết bơi cũng không biết làm sao để lên bờ. Hải Phong thấy tình hình bất ổn liền nhảy xuống cứu 2 em của mình. Thì bỗng đâu xuất hiện 1 cơn cuồng phong rất mạnh, làm xoáy động của mặt nước.

Hải Phong cố gắng 1 tay giữ chặt 2 em, 1 tay cố gắng bám víu vào cành cây gần đó. Nhưng cuồng phong quá mạnh, làm cành cây bị gãnh, làm 3 anh em Hải Phong trôi theo dòng sông

Khi trận cuồng phong qua đi, mặt nước yên ổn, trời trong xanh trở lại như cũ, nhưng….. 3 anh em Hải Phong, Hải Đường, Hải Yến thì không thấy đâu, mọi người hớt hải gọi cứu hộ tới.

Thời đại xuyên không về cổ đại

Du Hải Phong

 Sau khi bị sóng cuốn trôi, 3 anh em xuyên qua 3 nơi khác nhau nhưng đều trên 1 đất nước, nhưng đất nước này không biết có thật hay không trong lịch sử Trung Quốc.

Hải Phong vì bị xuyên không bất ngờ, rới từ trên cao xuống vực núi, nhưng may thay rớt trên lùm cây, bị bất tỉnh chứ chưa mất mạng. ( mất mạng lần nữa hết phần truyện của anh sao >”< )

Khi tỉnh zậy thì anh thấy mình nằm trong 1 căn nhà lá, anh ngồi dậy thì trong người có hơi nhức nhối. Anh nhìn xuống người thì thấy đang vận 1 bộ y phục khá lạ lẫm. Đang ngồi suy ngẫm thì thấy 1 ông lão cỡ chừng 60 tuổi đi vào, bước lại gần anh hỏi :

- Ngươi tỉnh rồi sao? Thấy trong người thế nào? – Ông lão nhìn anh quan tâm hỏi nhưng mặt anh vẫn lạnh không cảm xúc, chỉ gật đầu đáp trả. Rồi nhìn xung quanh hỏi lại ông lão :

- Đây là đâu?

- Đây là nhà của ta ở dưới chân núi Thiên Sơn của Nam Sơn quốc. – Ông lão nói lun thể ông nghĩ anh không phải là người ở đây

Anh gật gù, ông lão nhìn hồi lâu rồi khẽ lên tiếng.

- Ngươi từ đâu tới? Ta thấy ngươi không giống như là người ở đây. Lúc ta cứu ngươi thấy quần áo ngươi mặc rất là kỳ lạ. Ngươi bị thương khá nặng, nên ta phải xé bỏ quần áo trên người ngươi đễ đắp thuốc.

- Cảm ơn. – Anh chỉ đáp lại ông lão vỏn vẹn 2 tiếng. Ông lão không nổi giận mà còn nhìn anh mỉm cười rồi đưa chén thuốc cho anh uống.

Uống xong chén thuốc, anh quan sát ông lão, thấy ông mặc đồ cổ trang rất lạ. Anh thường nghe 2 đứa em gái của của mình huyên thuyên về xuyên không, không lẽ….. xuyên không rồi sao? Thế còn Hải Đường và Hải Yến hiện đang ở đâu? Anh nhìn ông lão rồi lên tiếng hỏi :

- Ông cứu tôi thì còn thấy ai ngoài tôi không?

Ông lão lắc đầu, anh khẽ thở dài. Một lúc sau, ông lão đi lại bắt mạch cho anh, rồi trầm ngâm suy nghĩ cái gì đó. Một lác sau, ông bão anh quay lưng lại, anh nhìn ông lão khó hiểu nhưng vẫn quay lưng lại về phía ông.

Vì anh bị thương khá nặng, nên ông phải dùng nội công để điều hòa khí huyết trong người anh, để mạnh ổn định trở lại.

Vài ngày sau thì cơ thể anh bình phục hoàn toàn, ông lão nhìn anh có chút khâm phục.

- Bị thương nặng như zậy mà bình phục nhanh thế thì quả thật là người không tầm thường.

Thì tất nhiên rồi, vì anh là người học võ, hơn nữa lại rất giỏi võ nên hồi phục thể lực nhanh là chuyện bình thường. Sau đó ông lão nhìn anh buông lời đề nghị :

- Ta rất thích ngươi, dù ngươi có lạnh lùng đôi chút, nhưng ta sẽ nhận ngươi làm đồ đệ. – Ông lãi thích thú

Anh có chút ngạc nhiên, nhíu mày lại.

- Đồ đệ?

- Ừm, không phải là ta khoe khoang khoác lác nhưng ta từng là cao thủ nhất nhì trong giới gian hồ. Nhưng vì chán nhân gian nên ta ẩn nấp ở đây sống hết đời còn lại.

- Ừm. – Anh khẽ gật đầu 1 cái.

- Gặp được ngươi coi như là duyên trời, ta sẽ truyền thụ nội lực, võ công của ta lại cho ngươi.

Anh trầm ngâm. Dù gì xuyên qua đây rồi thì ở lại đây vài hôm rồi nghĩ ngơi rồi đi tìm 2 em. Không biết 2 đứa nó có xuyên qua cùng thời đại với mình không nhưng dù sao cũng phải đi tìm thử. Rồi anh gật đầu chấp nhận.

Ông lão vui vẻ cười hài lòng. Khi truyền nội công vào người anh trị thương thì đã nhận ra anh ta nhân tài học võ, truyền thụ lại võ công cho anh quả thật rất xứng đáng. Tuy có chút lạnh lùng nhưng không sao, chỉ cần hấp thụ được tinh hoa võ công ông dày công có được bấy lâu nay là đủ rồi.

Anh chấp nhận làm đệ tử anh rồi ông lão bất đầu zậy anh nhưng gì ông có và biết được. Đầu tiên dạy anh khinh công, anh học rất nhanh, chỉ cần ông lão nói cách vận dụng khí để làm cơ thể nhẹ lên thì anh nghe 1 lần là hiểu ngay. Sau đó là dùng kiếm, lúc đầy dậy anh bằng kiếm tre, sau đó chuyển sang kiếm thật, được vài hôm anh đã có thể đánh bại được ông lão.

Anh lĩnh hội hết được võ công của ông, ông dùng hết nội lực của mình truyền sang cho anh, bây giờ ông lão chỉ như mấy ông già bình thường khác. Anh cảm kích ông rất nhiều. Trong vòng gần 2 tháng, anh đã có lĩnh hội hết tất cả những gì ông lão truyền cho anh, ông rất hài lòng và vui mừng vì có người đệ tử như anh. Tối hôm đó, ông vào phòng kiếm anh, đặt lên bàn anh 1 quyển sách.

- Đây là quyển bí kiếp về ám khí của vợ ta để lại, nay ta đưa cho con. Ta không am hiểu về ám khí nên con tự đọc mà tìm hiểu lấy.

Anh khẽ gật đầu rồi ông lão bước đi ra. Anh cầm quyển sách lên đọc hết quyển sách trong vòng 1 đêm. Sáng ngày hôm sau thì vót tre làm ám khí rồi thực hành vào người nộm. Trong 2 ngày anh đã thực hiện đúng hết những gì vợ ông lão để lại rồi trả lại cho ông. Ông lão nhìn anh mỉm cười.

- Con đã lĩnh hội hết những gì ta có, bây giờ ta không còn gì để truyền cho con nữa. Có phải con muốn ra ngoài tìm kiếm ai phải không, zậy thì con cứ đi, đừng để ý đến ta.

Anh có chút ngạc nhiên tại sao lại biết anh muốn tìm ai, anh đâu có nói cho ông biết điều này, nhưng cũng chẳng lên tiếng hỏi. Chỉ khẽ gật đầu nói :

- Tìm em gái.

Ông lão gật đầu rồi vào trong lấy cây sáo đưa cho anh.

- Đây là quà ta tặng ngươi, ta thấy ngươi thổi sáo rất hay. Bên trong còn chứa đựng cây kiếm rất sắc bén.

Anh nhận lấy cây sáo từ tay ông lão rồi nắm lấy đầu cây sáo rút ra. Quả nhiên là rất sắc bén. Chẳng qua là lúc tập võ công, thời gian rãnh anh thường lấy cây sáo này ra thổi, nhưng không biết bên trong có kiếm, ông lão thấy anh thổi rất hay nên tặng cho anh làm vật tín sư đồ.

Sáng hôm sau, khi anh chuẩn bị lên đường, ông lão đưa anh 1 túi bạc đi đường để phòng trên đường đi, còn cho anh con Hồng Mã rất hiếm trong gian hồ. Anh cúi người cung kính rồi chào tạm biệt sư phụ mình ra khỏi vực núi tìm 2 em gái mình

Thời đại xuyên không về cổ đại

Du Hải Đường

 Về Hải Đường thì sau khi bị cuốn trôi, nàng bị xuyên không, nàng rơi tự do từ không trung xuống mặt đất rất chi là “ ông mê ”. Nàng ôm lấy cái mông của mình rồi từ từ đứng dậy, thì bỗng đập vào mắt nàng cảnh đầu tiên là 2 ông cháu. Theo nàng nghĩ thì ông lão cỡ khoảng 50 tuổi, còn cô gái khoảng chừng 15, 16. Nhưng 2 ông cháu lại đang há hốc mồm nhìn nàng, còn rơi cả cái bánh đang ăn lỡ dỡ xuống đất.

Nàng nhìn 2 ông cháu định mở miệng hỏi thì thấy 2 người họ quỳ xuống trước mặt nàng gập đầu lạy miệng không ngừng nói :

- Tiên nữ hạ phàm, tiên nữ hạ phàm….

Nàng nghệch mặt ra. Tiên nữ hạ phàm? Nàng là tiên nữ sao, đâu phải. Nàng liền đỡ 2 ông cháu đứng zậy gượng cười nói :

- 2 người hiểu lầm rồi, tôi không phải là tiên nữ hạ phàm đâu. Tôi chỉ là người bình thường thôi. Mà cho hỏi….. đây là đâu zậy ạ?

2 ông cháu nhìn nàng có chút sợ sệt, cô gái lên tiếng nói :

- Đây là kinh thành nước Nam Sơn quốc.

Nàng ngạc nhiên hỏi lại :
- Ủa, không phải là Bắc Kinh sao?

Ông lão không hiểu nàng nói gì hỏi lại :

- Bắc Kinh là gì?

Nàng nghệch mặt ra tập 2. Ông lão không biết Bắc Kinh sao. Khoan…… 2 ông cháu mang đồ cổ trang, không lẽ nàng rơi xuống trúng đoàn quay phim nước ngoài sao, nàng chỉ vào quần áo của 2 người hỏi :

- 2 người đang đóng phim hả?

- Đóng phim? Là cái gì? – Cô gái mặt ngơ ra không hiểu nàng nói gì.

Nàng càng choáng váng hơn , mặt đồ cổ trang không phải đóng phim, lẽ nào……. mình xuyên không rồi sao. Nàng bất chợt ôm lấy đầu lắc qua lắc lại như điện dại. Không thể nào, sao mình lại xuyên không, còn anh Hải Phong và em Hái Yến đâu, sao không thấy họ đâu hết. 2 người họ có xuyên với mình không hay chỉ có 1 mình mình xuyên không? Hàng loạt ý nghĩ trong đầu nàng, nàng ôm đầu hét lên như người điên mới trốn trại :

- Oh my god……………

2 ông cháu nhìn hành động khác lạ của nàng thì hoảng sợ liền thụt lùi lại phía sau. Hồi lâu, cô gái hỏi lại nàng với giọng run sợ :

- Tỷ….. tỷ….. có phải là tiên nữ không?

Hải Đường nghe giọng cô gái vang lên thì mới hoàn tỉnh, nhìn 2 ông cháu, lấy tay vút sơ lại đầu tóc lại, đi lại gần 2 ông cháu gượng cười nói :

- Không phải, tôi không phải tiên nữ, chỉ là người bình thường thôi.

- Nhưng y phục của tỷ…… – Cô gái chỉ tay bồ đồ của nàng

Nàng nhìn xuống người mình thì thấy có gì khác lạ đâu, sáng nay đi tảo mộ, cũng là ngày lễ nên nàng mặc cho mình cái đầm màu trắng rất đẹp, giờ trên người nàng cũng là đầm trắng có gì khác lạ đâu nhỉ. Nàng vẫn ngây dại suy nghĩ mà không biết rằng 2 ông cháu nhìn nàng giống như là tiên nữ, tất nhiên chỉ đối với người cỗ đại, còn người hiện đại như nàng thì cảm thấy bình thường. Lác sau nàng mới sực nhớ ra là mình đã xuyên không về cổ đại nên nàng cười giã lã kiếm cớ để nói :

- Thật ra…….. ta là người nơi khác tới, nhưng vì bị lạc mất anh em nên ta tới đây.

Cô gái có vẻ không tin nàng lên tiếng hỏi tiếp :

- Nhưng…. thấy tỷ ở trên không rơi xuống mà.

- À…….. tại ta…… ta…….. bị rơi từ trên núi xuống nên zậy đó. – Rồi nàng giả vờ khóc kể lễ. – Ta với 2 anh em của mình đi du ngọa nhưng không may ta lạc mất 2 người họ, còn bị rơi từ vách núi xuống……. nên………. hix hix…..

Nàng kễ lễ mới gương mặt thương tâm, ông lão có chút cảm động, nhìn nàng lên tiếng :

- Nếu thế thì cháu ở đến nhà lão ở tạm vài ngày rồi tìm tung tích của 2 người anh em còn lại của cháu.

Cô gái bên cạnh bất ngờ thốt lên :

- Ông à.

Nàng nghe vậy thì vui mừng vì tìm được chỗ ở, tạm thời tìm nơi trú. dành dụm chút tiền bạc rồi đi kiếm anh Hải Phòng và em Hải Yến. Nàng chạy đến bên ông lão, nắm lấy tay ông vui mừng.

- Thật sao ông, ông có thể cho cháu ở lại nhà ông sao? Cháu cảm ơn ông nhiều. – Nàng nhìn qua cô gái bên cạnh cũng lên tiếng cảm ơn. – Cảm ơn em….. à cảm ơn muội nha.

Cô gái vẫn còn ái ngại với nàng nhưng vẫn khẽ gật đầu. Nàng nhìn thấy cái giõ phía sau lưng cô gái thì tò mò hỏi :

- 2 ông cháu ông đi đâu vậy ạ.

- À, ta lên núi hái thuốc.

- Vậy ông là bác sĩ. – Nàng reo lên.

- Bác sĩ? Bác sĩ là gì? – Cô gái nhíu mày hỏi, sao tỷ này toàn nói mấy từ gì gì đâu không à

- À, ý cháu là ông là thầy thuốc.

- Ừm. – Ông lão mỉm cười gật đồng.

- Cho cháu hỏi ông và muội muội tên gì à. Cháu tên Hải Đường. – Nàng niềm nở

- Ta tên Lý Bân, còn đây là cháu gái là Lý Đào, gọi là Đào nhi. – Ông cầm tay lấy cô gái giới thiệu luôn

- Vậy cháu gọi ông là Lý bá, còn cô gái là Đào nhi muội muội nha. – Nàng vui vẻ nhìn 2 ông cháu nói.

Ông lão cười gật đầu. Đào nhi cũng bất đầu thấy thiện cảm với nàng nên không còn e dè với nàng nữa. Thế là 3 người bất đầu đi vào kinh thành.

Chú thích cái nha, 2 ông cháu đi lên núi ở ngoài thành nha, nên muốn về nhà thì phải đi vào lại kinh thành.

Vào cổng thành, Hải Đường đầy sự bất ngờ và ngạc nhiên, rất là náo nhiệt và đông vui, tiếng hò hét, tiếng rao hàng bán thật nhộn nhịp. Nàng từng thấy đường phố kinh thành trong phim, không ngờ ở ngoài còn náo nhiệt hơn nhiều.

Hải Đường đi trên đường thì có bao nhiêu cặp mắt soi mói, kẻ nói người chỉ , làm nàng có chút xấu hỗ, vì trang phục trên người nàng rất lạ mắt với người dân cổ đại. Rồi giục Lý bá và Đào nhi nhanh chân đi về nhà. Tới nơi, gia nhân trong nhà ai nấy đều nhìn nàng với ánh mắt kỳ lạ. Lý bá cho người đi sắp xếp phòng cho nàng rồi bảo Đào nhi đem đồ cho nàng thay.

Nàng vào phòng thay đồ bước ra thì hoàn toàn khác so với lúc bước vào, tuy nhiên mọi người vẫn nhìn nàng nhưng bây giờ là ánh mắt ngưỡng mộ. Vì nàng quá đẹp, quá ư là dễ thương, kiều diễm, đến Đào nhi là con gái cũng thấy mến huống chi là con trai. Đào nhi có ý muốn dẫn nàng đi tham quan đường phố kinh thành cho biết, nhưng nàng lại muốn đến xem quầy thuốc ở cổ đại như thế nào liền bảo Đào nhi dẫn nàng đi. Đào nhi gật đầu rồi dẫn nàng tới gian nhà phía trước.

Nàng bước vào thì cũng không ngạc nhiên mấy, vì quầy thuốc đông y nào cũng trình bày như vậy. Nàng đi lại gần các tủ thuốc mở ra xem thì trầm trồ, quả nhiên rất nhiều loại thuốc, có nhiều loại nàng chỉ mới đọc qua sách chứ chưa nhìn thấy ở ngoài bao giờ. Hiệu thuốc của Lý bá cũng thuộc loại nhất nhì trong kinh thành nên có rất nhiều loại quý hiếm. Nàng thấy Lý bá cũng ở trong quầy thuốc nhưng đang bắt mạch cho khách nên nàng không tiện đến quấy rầy. Khi đã thỏa mãn ham muốn tìm tòi của mình thì nàng cầm tay Đào nhi ra ngoài phố dạo chơi.

Thời đại xuyên vể cổ đại

Du Hải Yến

 Về nàng Hải Yến khi xuyên qua đây thì đáp xuống “ êm ” hơn 2 anh chị của mình 1 chút, nàng rơi xuống đống lá khô nhưng với tư thế hơi chút ấn tượng là đầu cúi xuống đất và mông chổng lên trời. Nàng lôm côm ngồi dậy thì phát hiện ra mình đang ở 1 nơi khá âm u, tuy là vào buổi sáng nhưng mà dày đặc sương làm cho nàng cảm thấy lạnh sống lưng.

Nàng muốn nhanh chong rời khỏi nơi heo hút này nên đi tiến về phía trước dù không biết hướng nào là hướng đi ra. Nàng vừa đi vừa đưa ra hàng loạt suy nghĩ. Tại sao mình lại ở đây? Mình nhớ là ở dưới sông với chị Hải Đường và anh Hải Phong mà tại sao bây giờ lại ở nơi rừng rậm này? Tại sao lại có 1 mình, còn 2 anh chị ấy đâu rồi? …………..? ……………….?

Mãi suy nghĩ nên nàng không để ý đâm đầu trúng phải 1 người, nàng hoảng hốt ngước mặt lên xin lỗi thì………. trước mặt nàng là 1 người cao to, trên mặt có rất nhiều vết sẹo, râu ria rậm rạp như rừng Amazon, mặc áo hở ngực lộ ra 1 bộ ngực đầy lông lá. Nàng hoảng sợ thụt lùi lại phía sau. Thì bỗng ông ta nhìn nàng nở nụ cười đểu chết người. Vì đã xấu nay cười lên càng xấu hơn không chết mới lạ. Ông ta đưa tay lên hiệu huýt 1 cái, thì ở sau lưng ông ta bỗng có 1 đám người chạy đến bao vay lấy nàng, nàng hoảng sợ run miệng lắp bắp :

- Các….. các ngươi là ai, tại sao lại cản đường ta.

Người đàn ông nàng đụng trúng lúc nãy là đại ca của đám sơn tặc này, ông ta nhìn nàng khoái chí rồi cười đểu lên tiếng :

- Ta nhìn cô nương thấy cũng khá xinh đấy, về làm nương tử của ta nhé.

Ông ta nói rồi bật cười man rợ, nàng có chút run sợ nhưng cũng chu môi lên nói lại :

- Ai muốn làm nương tử của ngươi hả? Đồ xấu xí, mặt ngựa thân heo như ông ai thèm lấy làm ông làm chồng.

Vì hoảng sợ nên không để ý những ngôn từ mà ông ta nói ra, những ngôn từ chỉ dành cho người cỗ đại và không biết mình đã bị xuyên không đến đây.

Tên đại ca nghe nàng nói ông là đồ xấu xí, mặt ngựa thân heo thì liền nổi giận, định xông vào túm lấy nàng nhưng 1 tên đệ tử ở phía sau lên tiếng ngăn lại :

- Đại ca, chỉ là 1 nha đầu, không cần đại ca phải ra tay, chỉ cần bọn đệ là được rồi. – Tên đó hùng hổ nói rồi chỉ tay về 3 tên phía sau này quát lên. – Bây đâu, bắt lấy ả tiện tì này lại cho đại ca.

3 tên nhận lệnh liền chạy lên phía nàng, tên đầu tiên đánh kiếm về phía nàng, nàng liền né qua 1 bên, đồng thời dùng chân đá cao lên trúng tay tên đó làm kiếm ra khỏi tay, nàng liền nhanh chóng chụp lấy thanh kiếm rồi đá 1 cước vào mặt. Tên thứ 2 nhào vào nàng dùng kiếm làm cho 1 nhát bị thương ngay chân. Tên thứ 3 bay vào nàng né qua 1 bên, đồng thời dùng kiếm cũng 1 làm 1 nhát đầu gối.

Tình thế hoảng loạn, tuy chưa dùng kiếm bao giờ nhưng ở hiện đại nàng có học qua 1 lớp kiếm thuật, nhưng vì chán chê nên bỏ, giờ vận dụng lại nhưng đường cơ bản cũng không tồi.

Thế là nàng diệt xong 3 tên, trong đầu liền suy nghĩ, trong 36 kế chạy là thượng sách thế là nàng liền vứt cây kiếm xuống đất co giò mà chạy, bọn chúng liền đuổi theo nàng.

Nàng thục mạng chạy, vừa chạy vừa quay sau lại nhìn bọn chúng, thì lần này nàng lại đâm trúng vào người lần nữa. Nhưng do chạy quá nhanh nên nàng bị ngã ra sau, khá đau, nhưng tình hình căng thẳng, nàng quên cả đau, liền đứng phật dậy nhìn người trước mặt cầu cứu :

- Anh gì ơi, anh cứu tôi với, cứu tôi…………

Nàng chưa kịp nói hết câu thì bọn sơn tặc chạy lại hét lên :

- A đầu kia, ngươi chết chắc.

Nàng nghe thế hoảng sợ, quay lại thì thấy bọn chúng đã đuổi kịp đến nơi, nàng liền chạy ra sau lưng người đó, nắm lấy vạt áo người nam nhân đó sợ hãi nói :

- Anh gì ơi, giúp tôi với, bọn họ muốn bắt cóc tôi.

Lúc này nàng sợ quá đến phát khóc. Nam nhân đó nhìn nàng rồi quay lại bọn sơn tặc.

Tên đại ca nhìn người nam nhân, thấy anh ta vận trên người bộ đồ mắc tiền thì liền nhận ra con nhà giàu có. Hôm nay trúng tới 2 mánh, vừa có tiền vừa có mỹ nhân, ông ta nhìn nam nhân hùng hỗ nói :

- Bọn ta là sơn tặc núi này, núi này là của bọn ta. Nam thì giao tiền ra, nữ thì bắt về làm nương tử, hầu hạ cho bọn ta hahahaha. Còn ngươi, mau đưa tiền ra, giao ả tiện tì đằng sau ngươi cho bọn ta rồi cút đi.

Bọn chúng không hề hay biết rằng mình đang đụng độ với cao thủ, còn nghênh ngang xấc láo trước mặt vương gia của Nam Sơn quốc này. Nam nhân nhìn bọn chúng lên tiếng hỏi :

- Tại sao?

- Bọn ta là sơn tặc, không giao nộp thứ bọn ta muốn thì đừng trách bọn ta không khách sáo. – 1 tên lên tiếng quát

- Ta không giao. – Nam nhân bình thản hỏi lại

Tên đại ca tức giận, quát lớn :

- Bây đâu, giết cho ta, bắt ả tiện tì lại.

Thế là cả đám người xông lên, nàng thì đứng sau lưng hắn sợ hãi, không biết hắn có địch lại tụi nó không. Nếu là anh trai của nó thì nó chẳng cần phải sợ đến mức này. Nhưng hình như nàng đã lầm, trong lúc này đang sợ hãi suy nghĩ thì hắn đã ra tay giết chết bọn đàn em của tên đó mà không hề nhích 1 bước chân. Giờ chỉ còn lại 1 mình ông ta, có chút hoảng sợ, nhưng vẫn bạo miệng chử.i hắn :

- Chết tiệt!

Rồi xông vào đánh hắn, nhưng chỉ tung được 2 đường kiếm thì đã bị hắn làm 1 nhát ngay tim, trước khi chết, tên đó còn phóng ra 1 loạt kim châm độc vào người hắn, nhưng hắn nhanh tay dùng kiếm đỡ kịp, nhưng không may 1 cây kim lạc hướng cấm phập vào tay nàng nhưng nàng không hề hay biết.

Nàng sững sờ, bần thần gì hắn. Chỉ trong tích tấc đã giết chừng đó người, lúc nó ổn định tinh thần lại thì đã thấy hắn bỏ đi. Nàng liền chạy nhanh về phía hắn gọi với theo :

- Anh gì ơi, anh gì ấy ấy ơi………. cho tôi hỏi?

Nàng vừa chạy vừa gọi nhưng hắn vẫn không nghe, nàng tức giận liền chạy nhanh trước mặt hắn, sải tay ra chặn đường hắn lại. Hắn nhíu mày nhìn nàng. Nàng thở hổng hểnh nói :

- Cho….. cho tôi hỏi………. đường…….

Nàng chưa nói hết câu thì hắn lên tiếng.

- Hỏi đường?

Nàng gật gù, dùng tay vút ngực thở chập lấy sức rồi nhìn hắn hỏi :

- Cho tôi hỏi đường đi đến Bắc Kinh là đường nào?

- Bắc Kinh? – Hắn có chút ngạc nhiên vì lần đầu tiên hắn nghe đến cái tên này

- Ừ, Bắc Kinh Trung Quốc đó.

- Không biết. Chưa nghe tên này. – Hắn buông 1 câu làm nàng choáng váng

Chưa nghe đến tên này? Là sao? Nàng bất chợt nhìn vào hắn, nàng quét mắt từ trên xuống dưới. Kỳ lạ, sao người này lại mang đồ cổ đại. Tuy chuyên nghành của nàng là nấu ăn nhưng nàng cũng coi phim Trung Quốc thời cổ đại nên cũng biết được chút ít.

- Xin hỏi…. đây là đâu?

- Nam Sơn quốc.

Hắn vẫn lạnh lùng nói. Nàng nghe đến 3 chữ “ Nam Sơn quốc ” thì ngẫm nghĩ. Kỳ lạ, ở Trung Quốc đâu có nước này. Chẳng lẽ, nàng đã xuyên không sao. Nàng thốt lên :

- Oh my god…………….

Hắn nhìn nàng có chút lạ thường, tại sao nữ nhân này lại mang đồ kỳ quái, còn nói cái gì nghe thật lạ. NHưng hắn vẫn bất động đứng nhìn nàng. Còn nàng khi biết mình bị xuyên không thì choáng váng cả đầu óc. Mình bị xuyên không thế còn 2 anh chị của mình đâu rồi.

Ôi trời ơi, sao ** le thế này. Rồi nàng nhìn qua hắn, giờ nhìn kỹ hắn, đúng thật là 1 hảo soái ca nha, nhưng vì nàng được miễn dịch với “ cái đẹp ” nên nàng nhìn hắn thì thấy cũng bình thường. Vì anh Hải Phong của nó cũng rất tuấn mỹ, ngày nào cũng giáp mặt nên được miễn dịch là tất nhiên rồi. Nhưng mà so anh này so với anh Hải Phong của mình thì vẫn còn thua à.

Hắn thấy nàng cứ nhìn hắn mãi, không chịu được nên lên tiếng.

- Nhìn đủ chưa?

Nàng nghe hắn nói thì mới hoàng hồn, nhìn hắn cười giả lã, lấy tay gãi gãi đầu. Bỗng nàng thấy đau đầu, choáng váng, ngã quỵ xuống đất, ho lên vài tiếng còn có cả máu, rồi ngất liệm.

Hắn thấy nàng có hiện tượng lạ, giống như là bị trúng độc,liền bắt mạch cho nàng, thì biết nàng thật sự trúng độc, loại độc này ngấm vào người thì không tái phát liền, sau 1 thời gian thì mới ngấm vào cơ thể.

Hắn kiểm tra lại thì thấy tay của nàng bị cây kim châm, là cây châm của tên hồi nãy phóng ra. Hắn liền điểm huyệt cho chất độc không lan rộng rồi rút cây kim độc ra khỏi tay nàng.

Dù sao nữ nhân này bị trúng độc cũng do hắn có chút bất cẩn, mà cũng không thể thấy chết mà không cứu. Phải giải độc rồi bỏ mặc nàng ta sau. Nghĩ là làm, hắn bế xốc nàng lên rồi kiếm 1 nơi tiện cho việc chữa trị.

About these ads