16517464e5835d908db10dbb
Chap 10: Chủ nợ.

***

Thiên Tình mặt tái mét nhận ra hình như mình vừa nhầm. Cái tên tổng tài này vẫn chứng nào tật nấy đâu dễ thay đổi vậy.

– Tổng tài đừng đùa chứ. Dù đang mơ tôi cũng chẳng bao giờ làm mấy chuyện đó đâu.

Tử Ngôn mất hứng trở về nét mặt nghiêm nghị.

– Cô chẳng vui tính một chút nào. Mau ký vào đây đi.

Cô như sợ anh đổi ý vội vàng ký tên vào tờ giấy, chẳng cần phải đọc cho hết nội dung.

– Xong rồi._ Cô đưa ra.

Tử Ngôn cầm lấy cất ngay vào ngăn kéo bàn. Lại đưa tay lên gãi mũi, lơ đãng nói:

– Tôi thấy hình như còn thiếu cái gì đó.

– Thiếu gì sao? Ý tổng tài là gì?_ Thiên Tình hơi chậm hiểu.

Tử Ngôn có chút bực mình. Thật cô gái này không biết sau khi được người khác giúp đỡ thì mình sẽ phải như thế nào ư? Đợi một hồi vẫn thấy cô ngây mặt không hiểu ý. Anh không thể kiên nhẫn được nữa, lên tiếng:

– Sao tôi lại thuê một nữ thư ký ngốc nghếch như cô chứ? Cô không biết sau khi nhận được sự giúp đỡ của người khác thì phải làm gì sao?

– A! Cảm ơn. Xin lỗi vì đã quên. Tôi xin cảm ơn tổng tài rất nhiều._ Thiên Tình nghĩ ra vội cúi đầu trịnh trọng.

Tử Ngôn lắc đầu, dường như chưa vừa ý.

– Còn nữa sao?_ Thiên Tình lo ngại hỏi với thái độ dè dặt.

– Phải!_ Tử Ngôn gật đầu một cách dứt khoát.

Thiên Tình lo âu suy nghĩ. Rốt cuộc thì cô còn thiếu thứ gì? Đúng là sau khi nhận được sự giúp đỡ là phải cảm ơn mà. Chỉ có vậy thôi.

Thiên Tình cắn môi suy nghĩ mãi cũng chỉ có vậy. Không hiểu tổng tài muốn nói đến cái gì. À! Ánh mắt cô bỗng sáng lên. Hình như đầu óc đã được thông suốt. Cô nhớ không nhầm thì có hai kiểu cảm ơn, đó là cảm ơn suông và cảm ơn không suông. Chắc tổng tài đang muốn nói tới kiểu cảm ơn thứ hai.

– Tôi biết rồi. Tối nay, tôi mời anh đi ăn tối, vậy là được chứ gì.

Có chút không như mong đợi, anh đang nghĩ vì xót tiền cô sẽ mời anh về nhà cô dùng cơm. Tới lúc đó anh sẽ dễ bề hành động. Nhưng thôi, dù sao có còn hơn không. Cô gái này thật ngốc nghếch, phải lâu như vậy mới nghĩ ra nên làm gì.

– Cứ vậy đi._ Anh nói.

Thiên Tình thở phào nhẹ nhõm, vậy là cô đã đúng, đã qua được chặng này. Khẽ nở một nụ cười trên môi, cô cúi đầu.

– Tôi xin phép ra ngoài.

– Ừ._ Tử Ngôn gật đầu, khoé môi lại nhếch lên. Anh phải nghĩ ra cái gì hay ho hơn chứ.

Như nhớ ra điều gì đó, Tử Ngôn cầm lấy điện thoại bấm số gọi.

“- Alô, anh quyết định tối nay sẽ tới phải không?”

– Tối nay anh không tới._ Chẳng để tâm người bên kia nói gì. Anh nói xong rồi dập máy.

… Tut tut…

Từng tiếng “tut” ngân lên báo không có tín hiệu. Người bên đầu kia đã tắt máy.

Lala vô cùng bực mình. Người đàn ông này sao lại vô tình đến thế. Chẳng lẽ nói thêm mấy lời thôi thì chết chắc.

” Xoảng”

Cô ta giận dữ gạt hết những ly cốc đã chuẩn bị trên bàn. Không “câu” được người đàn ông này cô ta không cam tâm.

***

Thiên Tình ái ngại bước vào một nhà hàng vô cùng sang trọng do Tử Ngôn chọn.

Hai người vừa ngồi xuống bàn, ngay lập tức người phục vụ đã mang menu ra. Mở quyển menu xem, Thiên Tình hốt hoảng nói nhỏ với Tử Ngôn.

– Không phải chưa trả lương cho tôi anh đã muốn tôi thành ăn mày rồi đó chứ?

Tử Ngôn nhếch môi, lại nói nhỏ lại:

– Cùng lắm tôi lại cho cô mượn tiền. Có tôi là chủ nợ thì không sợ phải đi ăn mày đâu.

– Hai anh chị đã chọn được món chưa ạ?_ Người phục vụ đợi một lúc rồi thì hỏi.

Tử Ngôn đóng quyển menu lại, cười nói:

– Cho tôi salat hải sản,  cá sốt vang trắng, sườn cừu nướng và một phần tráng miệng đặc biệt của nhà hàng.

Người phục vụ ghi ghi chép chép xong quay sang Thiên Tình.

– Còn cô dùng gì ạ?

– Tôi…_ Nhìn món nào cũng một đống tiền, Thiên Tình lật qua lật lại chẳng làm sao kiếm được món nào rẻ hơn.

– Cho cô ấy giống tôi đi._ Tử Ngôn nói.

– Vâng._ Người kia ghi nhanh.

– À, cho thêm chai vang đỏ nhé._ Anh gọi thêm.

Người phục vụ kia đi rồi. Thiên Tình mới quay ra nhìn Tử Ngôn trong gương mặt mướt mải mồ hôi mặc dù nhà hàng có điều hòa đàng hoàng.

– Anh… cho tôi vay thật đấy nhé… Tôi thực sự mang không đủ tiền chi cho mấy cái anh vừa gọi…_ Giọng cô ấp úng.

– Đã nói rồi mà. Tôi rất sẵn lòng làm chủ nợ của cô._ Anh lấy làm đắc ý cười nhìn cô.

Advertisements